ボブ・ディラン 時代は変わり詩は輝く


2016年10月15日(土)付

 

 米国で最も有名なミュージシャンのひとり、ボブ・ディランさん(75)に今年のノーベル文学賞が贈られる。1901年から続く賞の歴史で、歌手の受賞は初めてのことだ。

スウェーデン・アカデミーは古代ギリシャのホメロスやサッフォーに連なる偉大な詩人とたたえた。歌や楽器の演奏で表現される歌詞の世界を、現代最高の詩文学と認めた英断を歓迎したい。英作家サルマン・ラシュディ氏は「吟遊詩人の伝統の見事な伝承者」と祝福した。

ディランさんは62年にフォーク歌手としてデビューした。「風に吹かれて」「時代は変(かわ)る」など初期の代表作は、黒人の人種差別解消を求めた公民権運動やベトナム反戦を象徴する抵抗歌として歌い継がれた。

ビートルズのジョン・レノンが傾倒し、日本でも吉田拓郎さんや高石ともやさんらに影響を与えた。60年代の学生運動の若者たちも口ずさんだ。

Continue reading

Posted in ?, editorial, Nobel, opinions, Opinions | Tagged | Leave a comment

Sấm và lòng dân


36930Sấm và lòng dân

  • Dzung T
    Today at 6:53 AM

    Cứ mỗi khi loạn là tại VN lại bùng lên việc “sấm Trạng Trình”, cho đến hôm nay, sau 1 tuần được cho đăng, video sau có được287,768 lượt xem, phe ủng hộ (533) nhiều hơn trên 4 lần phe chống (127). Câu “sấm” có cả tên 4 cái cột Mã Viện Quang, Trọng, Ngân, Phúc đã thành điềm để “trưng cầu dân ý”

    Published on Oct 7, 2016
    Bỉnh chúc vô minh quang tự diệt.
    Trọng ngân bạc phúc sản tất vong.

    0o0

    Nguyễn Phú Trọng là một thư sinh cuồng Mác, sử sách khác có lẽ đều dốt nên không hiểu chuyện trước đã ghi trong lịch sử. Tầm nhìn thua xa tổ Lenin và Mao của ông ta, có lẽ coi thường mọi dấu hiệu xã hội. Tuy nhiên con số người coi ủng hộ và chống cho thấy lòng dân đang chờ ngày tàn của cộng sản VN.

    Tượng đài của gã Hồ Quang
    Chờ ngày bị hạ rồi mang qua Tầu

    Một cựu thiếu tá hồng quân
    Chỗ ngồi chỉ đáng trong sân đình nghèo

    0o0

    Thử tưởng tượng miền Nam có một “lãnh đạo” là cựu thiếu tá quân đội viễn chinh Pháp, hay trong OSS Mỹ, hoặc quân Đại Nhật Bản thì sao?

    Thế mà tượng đài của “nhân vật thiếu tá” hồng quân Hồ Quang đó được trên 4 triệu đảng viên Việt Cộng dựng mọi nơi trên VN.

    So với Bắc Triều Tiên, dở và hèn hơn nhiều

    Vô minh quang tự diệt

    Còn có thể nghĩa “lời sấm” là Hồ không thật có tên Chí Minh mà là Quang, thì đảng CSVN tự diệt

    0o0

    Thời thế đã đưa một gã thư sinh, giáo làng sinh quán Đông Anh để kết thúc một triều đại dựng lên bằng máu hay chăng?

    Nếu quả vậy, tương quan nhân quả lại chứng nghiệm rành rành, như hai mặt trái phải của đồng tiền.

    0o0

    Dù gì thì “sản” nhà Việt Cộng đã sắp cạn rồi.

    (Người Mỹ muốn diệt cộng sản bằng một thứ tư bản rừng mà John Kerry gọi là tư bản cuồng nhiệt. và có lẽ họ đã thành công)

    D~

    Chấn động: Sấm Trạnh Trình tiên tri cộng sản tất diệt vong vào năm 2017

    youtube.png

    Chấn động: Sấm Trạnh Trình tiên tri cộng sản tất diệt vong vào năm 2017

    Bỉnh chúc vô minh quang tự diệt. Trọng ngân bạc phúc sản tất vong. Tác giả: Nguyễn Tiến Dân Người đọc: Hội Nghị …

    Hội Nghị TW4 bí mật, căng thẳng,Trọng lú có thể bị phe Nguyễn Tấn Dũng hạ bệ

    youtube.png

    Hội Nghị TW4 bí mật, căng thẳng,Trọng lú có thể bị phe Nguyễn Tấn Dũng hạ bệ

    https://anhbasam.wordpress.com/2016/10/13/10-433-john-kerry-chi-co-chu-nghia-tu-ban-o-viet-nam/

Posted in ? | Leave a comment

Phục Hoạt Nòi Giống VIỆT – Yahoo Groups


Thường chúng ta nghe các địa danh…..Thủ ̣ <Thủ Đức, Thủ Thiêm>, Giồng < Giồng Ông Tố..>; Bưng < Bưng Sáu Xã..>…Nhưng ít ai.. hiểu.. tại sao có những địa danh như vậy ???… Mời đọc thêm bài viết này…Tại sao.. có TÊN .. như vậy….Không thấy ..GÒ < như Gò Vấp, Gò Dầu >…

Sơ lược về nguồn gốc một số địa danh miền Nam

ben-tre.jpg

Hồ Đình Vũ

Có nhiều nơi ở miền Nam mình đã đi qua, đã ở đó, đã nghe nói tới hoặc đã đọc được ở đâu đó… riết rồi những địa danh đó trở thành quen thuộc; nhưng chắc ít khi mình có dịp tìm hiểu tại sao nó có tên như vậy?

Bài viết này được hình thành theo các tài liệu từ một số sách cũ của các học giả miền Nam: Vương Hồng Sển, Sơn Nam và cuốn Nguồn Gốc Địa Danh Nam Bộ của Bùi Đức Tịnh, với mục đích chia sẻ những hiểu biết của các tiền bối về tên gọi một số địa phương trên quê hương mình.

Xin mời các bạn cùng tham khảo và đóng góp ý kiến từ các nguồn tài liệu khác – để đề tài này được đầy đủ và phong phú hơn.

1 Tên do địa hình, địa thế:

Bắt đầu bằng một câu hát dân gian ở vùng Ba Tri, tỉnh Bến Tre:

“Gió đưa gió đẩy,

về rẫy ăn còng,

về bưng ăn cá,

về giồng ăn dưa…”

Giồng

là chỗ đất cao hơn ruộng, trên đó nông dân cất nhà ở và trồng rau, đậu, khoai củ cùng một số loại cây ăn trái. Bởi vậy nên mới có bài hát: “trên đất giồng mình trồng khoai lang…”

Một con giồng có thể bao gồm một hay nhiều xã. Ở Bến Tre, Giồng Trôm đã trở thành tên của một quận (huyện).

Lại nhắc đến một câu hát khác:

“Ai dzìa Giồng Dứa qua truông

Gió rung bông sậy, bỏ buồn cho em…”

Giồng Dứa ở Mỹ Tho, khoảng từ chỗ qua khỏi ngã ba Trung Lương đến cầu Long Định, ở bên phải quốc lộ 4 là Giồng Dứa. Sở dĩ có tên như thế vì vùng này ở hai bên bờ sông có nhiều cây dứa. (Dứa đây không phải là loại cây có trái mà người miền Nam gọi là thơm, khóm. Đây là loại cây có lá gai dáng như lá thơm nhưng to hơn và dày hơn, màu xanh mướt. Lá này vắt ra một thứ nước màu xanh, có mùi thơm dùng để làm bánh, đặc biệt là bánh da lợn).

Vừa rồi có nhắc đến truông, hồi xưa về Giồng Dứa thì phải qua truông, vậy truông là gì?

Truông

là đường xuyên ngang một khu rừng, lối đi có sẵn nhưng hai bên và phía trên đầu người đi đều có thân cây và cành lá bao phủ. Ở vùng Dĩ An có truông Sim. Ở miền Trung, thời trước có truông nhà Hồ.

“Thương em anh cũng muốn vô

Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang”

Tại sao lại có câu ca dao này?

Ngày xưa truông nhà Hồ thuộc vùng Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị, còn gọi là Hồ Xá Lâm. Nơi đó địa hình trắc trở, thường có đạo tặc ẩn núp để cướp bóc nên ít người dám qua lại.

Phá

là lạch biển, nơi hội ngộ của các con sông trước khi đổ ra biển nên nước xoáy, sóng nhiều thường gây nguy hiểm cho thuyền bè. Phá Tam Giang thuộc tỉnh Thừa Thiên, phía bắc của phá Tam Giang là sông Ô Lâu đổ ra biển, phía nam là sông Hương đổ ra cửa Thuận An.

Bàu

là nơi đất trũng, mùa mưa nước khá sâu nhưng mùa nắng chỉ còn những vũng nước nhỏ hay khô hẳn. Khác với đầm, vì đầm có nước quanh năm. Ở Sài Gòn, qua khỏi Ngã Tư Bảy Hiền chừng 1 km về hướng Hóc Môn, phía bên trái có khu Bàu Cát. Bây giờ đường xá được mở rộng, nhà cửa xây rất đẹp nhưng mùa mưa vẫn thường bị ngập nước. Ở Long Khánh có Bàu Cá, Rạch Giá có Bàu Cò.

Đầm

chỗ trũng có nước quanh năm, mùa mưa nước sâu hơn mùa nắng, thường là chỗ tận cùng của một dòng nước đổ ra sông rạch hoặc chỗ một con sông lở bờ nước tràn ra hai bên nhưng giòng nước vẫn tiếp tục con đường của nó. Ở Cà Mau có Đầm Dơi, Đầm Cùn. Ở quận 11 Sài Gòn có Đầm Sen, bây giờ trở thành một trung tâm giải trí rất lớn.

Bưng

từ gốc Khmer là bâng, chỉ chỗ đất trũng giữa một cánh đồng, mùa nắng không có nước đọng, nhưng mùa mưa thì ngập khá sâu và có các thứ lác, đưng… mọc. Mùa mưa ở bưng thường có nhiều cá đồng.

“…về bưng ăn cá, về giồng ăn dưa”.

Ở Ba Tri, tỉnh Bến Tre, có hai bưng là Bưng Trôm và Bưng Cốc.

Láng

chỗ đất thấp sát bên đường nước chảy nên do nước tràn lên làm ngập nước hoặc ẩm thấp quanh năm. Ở Đức Hòa (giữa Long An và Sài Gòn) có Láng Le, được gọi như vậy vì ở láng này có nhiều chim le le đến kiếm ăn và đẻ. Vùng Khánh Hội (quận 4 Sài Gòn) xưa kia được gọi là Láng Thọ vì có những chỗ ngập do nước sông Sài Gòn tràn lên. Người Pháp phát âm Láng Thọ thành Lăng Tô, một địa danh rất phổ biến thời Pháp thuộc.

Trảng

chỗ trống trải vì không có cây mọc, ở giữa một khu rừng hay bên cạnh một khu rừng. Ở Tây Ninh có Trảng Bàng, địa danh xuất phát từ một cái trảng xưa kia có nhiều cỏ bàng vì ở vùng ven Đồng Tháp Mười. Ở Biên Hòa có Trảng Bom, Trảng Táo.

Đồng

khoảng đất rất rộng lớn bằng phẳng, có thể gồm toàn ruộng, hoặc vừa ruộng vừa những vùng hoang chưa khai phá. Một vùng trên đường từ Gia Định đi Thủ Đức, qua khỏi ngã tư Bình Hòa, trước kia toàn là ruộng, gọi là Đồng Ông Cộ. Ra khỏi Sài Gòn chừng 10 km trên đường đi Lái Thiêu có Đồng Chó Ngáp, được gọi như thế vì trước kia là vùng đất phèn không thuận tiện cho việc cày cấy, bị bỏ hoang và rất vắng vẻ, trống trải. Ở Củ Chi có Đồng Dù, vì đã từng dược dùng làm nơi tập nhảy dù. Và to, rộng hơn rất nhiều là Đồng Tháp Mười.

Hố

chỗ đất trũng, mùa nắng khô ráo nhưng mùa mưa có nơi nước lấp xấp. Ở Củ Chi có Hố Bò, vì bò nuôi trong vùng thường đến đó ăn cỏ. Biên Hòa có Hố Nai, là nơi những người Bắc đạo Công Giáo di cư năm 1954 đến lập nghiệp, tạo thành một khu vực sầm uất.

2 Tên bắt nguồn từ tiếng Khmer

Miền Nam, đặc biệt là khu vực đồng bằng sông Cửu Long, người Việt và người Khmer sống chung với nhau,văn hóa đã ảnh hưởng qua lại lẫn nhau. Điều đó biểu hiện rõ nét qua một số địa danh. Một số nơi, tên gọi nghe qua thì rất Việt Nam nhưng lại bắt nguồn từ tiếng Khmer; người Việt đã Việt hóa một cách tài tình.

Cần Thơ

Khi đối chiếu địa danh Cần Thơ với tên Khmer nguyên thủy của vùng này là Prek Rusey (sông tre), không thấy có liên quan gì về ngữ âm, người nghiên cứu chưa thể vội vàng kết luận là Cần Thơ là một địa danh hoàn toàn Việt Nam và vội đi tìm hiểu căn cứ ở các nghĩa có thể hiểu được của hai chữ Hán Việt “cần” và “thơ”. Cần Thơ không phải là từ Hán Việt và không có nghĩa. Nếu dò tìm trong hướng các địa danh Việt hóa, người nghiên cứu có thể thấy ngữ âm của Cần Thơ rất gần với ngữ âm của từ Khmer “kìntho”, là một loại cá hãy còn khá phổ biến ở Cần Thơ, thông thường được gọi là cá sặc rằn, nhưng người ở Bến Tre vẫn gọi là cá “lò tho”. Từ quan điểm vững chắc rằng “lò tho” là một danh từ đư�

(Message over 64 KB, truncated)

https://groups.yahoo.com/neo/groups/HUYETHOA/conversations/messages/92574

Sent from my iPad

Posted in ? | Leave a comment

Phục Hoạt Nòi Giống VIỆT – Yahoo Groups


Phục Hoạt Nòi Giống VIỆT is a Restricted Group with 395 members.

Primary Navigation

Secondary Navigation

92583THE WALL STREET JOURNAL :Trục Bắc Kinh – Moscow

  • Tran Ho
    Oct 13 10:53 PM

    Trục Bắc Kinh – Moscow

    Phạm Nguyên Trường dịch
    Theo The Wall Street Journal

    Cuộc tập trận chung của hải quân hai nước thể hiện mục tiêu chiến lược của hai bên: đẩy Hoa Kỳ ra khỏi khu vực này.

    Vladimir Putin (trái) và Tập Cận Bình (phải) tại Điện Kremlin ngày 8 tháng Năm, 2015. Ảnh: Reuters/Mikhail Klimentyev/RIA Novosti/KremlinVladimir Putin (trái) và Tập Cận Bình (phải) tại Điện Kremlin ngày 8 tháng Năm, 2015.

    Trung Quốc và Nga đã kết thúc cuộc tập trận của hải quân hai nước kéo dài tám ngày ở Biển Đông, và lần này địa địa điểm cũng đồng thời là một thông điệp. Hai nước độc tài này đang mở rộng sự hợp tác và hỗ trợ lẫn nhau trong những vụ tranh chấp lãnh thổ – xu hướng này có thể làm gia tăng bất ổn trong khu vực, kéo dài từ Đông Á đến Trung Âu.

    Một vài ngày trước khi cuộc tập trận bắt đầu – tập trung chủ yếu vào cuộc chiến chống tàu ngầm, hãng thông tấn Tân Hoa Xã gọi những hành động này là “chiếm các hòn đảo”, Vladimir Putin và Tập Cận Bình đã có cuộc họp song phương lần thứ 15, bên lề Hội nghị thượng đỉnh nhóm G-20 ở Hàng Châu. Putin tuyên bố ủng hộ những đòi hỏi chủ quyền hung hãn của Bắc Kinh ở Biển Đông, cũng như phản đối “bất kỳ sự can thiệp nào của bên thứ ba”, rõ ràng là nói đến Hoa Kỳ rồi.

    Thái độ khúm núm của Putin trước Bắc Kinh tạo ra một số rủi ro. Việt Nam, nước phản đối mạnh mẽ hành vi của Trung Quốc, là nước mua nhiều vũ khí Nga nhất, cũng là nước cho lực lượng quân sự Nga tiếp cận với các sân bay và hải cảng chiến lược ở Vịnh Cam Ranh. Putin cũng bày tỏ ủng hộ quan hệ với Hà Nội, và với những lân bang của nước này, khi ông ta tham gia Hội nghị thượng đỉnh các nhà lãnh đạo Đông Nam Á ở Sochi vào tháng 5 vừa qua, tuy nhiên, việc hạ mình trước Bắc Kinh của ông ta đã gửi cho người ta thông điệp ngược lại.

    Putin có đủ lý do để không tin Trung Quốc, vì nước này đang làm suy yếu ảnh hưởng của ông ta ở Trung Á, và đang gia tăng vị thế ở Bắc Cực, và có thể đang lên kế hoạch cho vùng Viễn Đông Nga, ở đây có khoảng hai triệu người nhập cư bất hợp pháp từ Trung Quốc đang làm việc, họ là thợ mỏ, ngư dân và nông dân, vì Nga không đủ lực lượng lao động để khai thác các nguồn tài nguyên thiên nhiên của khu vực này. Trong những năm gần đây, thương mại giữa Nga và Trung Quốc đã giảm xuống dưới mức mà người ta từng kì vọng, hợp đồng trị giá 400 tỷ USD về cung cấp khí đốt trong vòng 30 năm được kí năm 2014, đã bị đình trệ do công tác dựng các đường ống dẫn.

    Nhưng dù sao, Putin cũng đang đang nghiêng về phía Bắc Kinh. Bắc Kinh là khách hàng mua khí đốt tốt nhất của ông ta, và ông đang hy vọng rằng năm 2020 thương mại song phương giữa hai nước sẽ đạt mức kỉ lục là 220 tỷ USD, trong khi đó, năm ngoái mới là 68 tỷ.

    Quan trọng hơn, như Putin nói tại Bắc Kinh hồi năm ngoái: Quan điểm của Nga và Bắc Kinh “về các vấn đề quốc tế … là rất gần gũi hoặc trùng khớp với nhau”.

    Nói khác đi: Họ là những nước lớn, muốn thống trị các lân bang nhỏ hơn mà không có sự can thiệp của Hoa Kỳ và các đồng minh của Hoa Kỳ trong khu vực.

    Như vậy nghĩa là, Putin và ông Tập [Cận Bình] cùng chống lại các hệ thống chống tên lửa của Mỹ ở Đông Âu, Hàn Quốc và Nhật Bản. Cả hai nước đang áp dụng những hành động quân sự phi qui ước, trong đó, Nga đang sử dụng những lực lượng đặc biệt và những người trung gian nhằm chia Ukraine ra thành những phần khác nhau, trong khi Trung Quốc dùng tàu đánh cá và đội tàu của các đơn vị bảo vệ bờ biển để đe dọa trên vùng biển của Philippines, Nhật Bản và các nước khác. Rõ ràng là, Putin đã giúp Tập [Cận Bình] trong đêm ngày 8 sang ngày 9 tháng 6, đấy là khi tàu chiến Nga và tàu chiến Trung Quốc xuất hiện gần quần đảo Senkaku của Nhật Bản, mà không thông báo trước.

    Ngoài ra, Bắc Kinh và Moskva đang xây dựng những thiết chế độc tài, có thể được sử dụng trong giai đoạn dài. Họ cộng tác với nhau trong việc phát triển các cơ chế thanh toán điện tử, hệ thống sử dụng thẻ tín dụng và các mạng lưới tài chính khác, tức là những hệ thống không phụ thuộc vào đồng USD và do đó, các biện pháp trừng phạt sẽ không làm gì được họ.

    Cả hai nước đang hỗ trợ xây dựng hệ thống quản lý Internet toàn cầu, nhằm thiết lập quyền kiểm soát của nhà nước. Và thông qua các kênh tuyên truyền, năng lực tài chính, cũng như bằng những cuộc tấn công vào hệ thống máy tính thỉnh thoảng lại được tiến hành, họ đã tạo được ảnh hưởng vào nền chính trị dân chủ trong khu vực trải rộng từ Hoa Kỳ đến Australia.
    Những cuộc tập trận hải quân chung là một bằng chứng nữa về việc các chế độ độc tài sẽ nhảy vào chỗ trống khi Mỹ rút lui. Vị Tổng thống Mỹ sau đây sẽ phải thực hiện những bước đi nhằm lập lại một cách nhanh chóng nhất ảnh hưởng của Mỹ, và cần phải làm để những chỗ trống không trở thành rộng ra.

https://groups.yahoo.com/neo/groups/HUYETHOA/conversations/messages/92583

Sent from my iPad

Posted in ? | Leave a comment

Đọc hồi ký tướng tá Sài Gòn xuất bản ở hải ngoại


Tháng Tư 22, 2015, in Lịch sử Việt Nam and tagged , , , , , , . Bookmark the permalink. 2 phản hồi

Mai Nguyễn

Báo Một Thế Giới

nguyen-cao-ky-hinh-anh_GIGK

1. Nguyễn Cao Kỳ một mình chống lại Ngô Đình Diệm?

Đối với anh em ông Diệm, 1.11.1963 là ngày kết thúc giấc mơ quyền lực kéo dài 9 năm. Nhưng với nhiều người khác, mới chỉ là thời khắc phôi phai những “mộng ban đầu”. Nguyễn Cao Kỳ chẳng hạn, thừa nhận: “Đối với tôi mọi việc bắt đầu từ ngày hôm ấy”!

Lẽ ra, “mọi việc bắt đầu” sớm hơn một ngày. Vì theo dự tính, đảo chính nổ ra vào 31.10.1963 nhưng tướng Dương Văn Minh quyết định hoãn lại 24 tiếng đồng hồ. Thay đổi giờ chót đó do sơ suất không báo kịp đến Nguyễn Cao Kỳ nên Kỳ vẫn “độc diễn” phần việc được giao: Ông ta tập hợp khoảng gần 200 binh lính và sĩ quan dưới quyền vào một nhà kho lớn chứa máy bay trong căn cứ không quân Tân Sơn Nhất.
Theo kế hoạch, ông cầm chân họ tại lớp học tâm lý chiến mà mình chủ trì sao cho đến 1 giờ trưa để đợi tín hiệu là tiếng xe tăng tiến vào căn cứ quanh chỗ tập họp. Nhận tín hiệu, ông sẽ bất thần tuyên bố: “Đảo chính bắt đầu”, và phát lệnh hành động.
Nhưng, theo một VIP, K.K (sếp quân đội) kể lại, đến 1 giờ kém 5 phút, Kỳ “lắng tai nghe vẫn không thấy động tĩnh gì hết”; 1 giờ đúng: vẫn vậy!. VIP thuật: Năm phút sau “nghe tiếng động cơ hình như tiếng chiến xa vô (như tín hiệu đã báo), Kỳ lật đật xô ghế đứng dậy, chưa kịp tuyên bố thì một trung úy chạy vô cho biết đó là tiếng của một trực thăng Mỹ đang đáp” chứ chẳng phải xe tăng xe tiếc gì cả. May quá, Kỳ kịp ngậm miệng bước xuống, chưa hô “đảo chính” ai cả. Đợi thêm tới 1 giờ 30 trưa đó (31.10) đành giải tán, quay về gặp tướng Minh và trách: “Tại sao đình lại mà không cho biết, suýt một chút là chết hết cả đám!”. Ông Minh xin lỗi vì quên thông báo.
Thật là một cái quên chết người và rất “khó quên”!
dao-chinh-hinh-anh-1_scaw

Đúng 1 giờ 30 trưa hôm sau 1.11, không phải Nguyễn Cao Kỳ, mà Dương Văn Minh tuyên bố: “Đảo chính bắt đầu” và tước vũ khí các tướng tá phe Diệm. Lúc đó, Nguyễn Cao Kỳ đang…ăn trưa tại một nhà hàng Sài Gòn. Tài xế ông ta từ căn cứ phóng xe tới phanh rít trước cửa, chạy vào kêu: “Trung tá trở về căn cứ ngay. Có chuyện lạ đang xảy ra”. Lập tức, Kỳ vọt ra xe đích thân cầm lái phóng như bay về Tân Sơn Nhất. Đến cổng, Tham mưu trưởng không quân là đại tá M. chặn lại la lớn: “Trời! Có anh đây rồi! Đảo chính đã bắt đầu và chúng tôi muốn anh bắt đại tá Nguyễn Hữu Hiền!”.

Đại tá Hiền là tư lệnh không quân, vốn chơi thân với Ngô Đình Nhu. Kỳ chụp một cây súng tiểu liên, lái xe thằng đến văn phòng Bộ Tư lệnh Không quân, một mình gõ cửa bước vào. Đại tá Hiền dường như đoán trước việc phải xảy đến, ông ta ngồi yên trên bàn viết, Kỳ lễ phép: “Thưa đại tá tư lệnh, đại tá đã bị bắt giữ”.
Ông ta không mấy ngạc nhiên trước diễn biến bất lợi cho mình đó. Hồi ký Nguyễn Cao Kỳ viết: “Ông Hiền là một phi công xuất sắc, và trong vòng mấy tháng tôi đã có thể vận dụng ảnh hưởng của tôi để tìm cho ông ta một việc làm ở hàng không Việt Nam. Không bao lâu, ông ta được giao cho lái một phản lực lớn, lãnh được nhiều tiền hơn hẳn số tiền mà chẳng bao giờ tôi hy vọng lãnh được với tư cách là tư lệnh không quân”.
Sau khi bắt giữ đại tá Hiền, lúc gần 3 giờ chiều, cuộc tiến công tuy “ít đổ máu nhưng tốc độ là điều sống còn” đó bị chận lại vì lực lượng trung thành phòng vệ Phủ Tổng thống chống trả quyết liệt.

Trần Thiện Khiêm điện khẩn bảo Nguyễn Cao Kỳ “hành động ngay”. Kỳ lệnh lấy vài chiếc máy bay và bay ngay bên trên dinh tổng thống ở cao độ thấp để gây khiếp sợ, rồi bắn một vài tên lửa xuống thành lớn của bộ phim đóng gần dinh: “Sau khi họ bắn chỉ có hai tên lửa: quân giữ thành của Diệm đầu hàng. Đối với tôi đó là một giây phút lịch sử không phải chỉ vì đã làm thay đổi được cán cân trong việc lật đổ chế độ Diệm mà lần đầu tiên, với cương vị một người không quân, tôi còn thí nghiệm được giá trị của sức mạnh không quân khi được sử dụng để yểm trợ bộ binh khi gặp khó khăn. Tôi quả quyết rằng nếu tôi không ra lệnh hai chiếc máy bay nhỏ đó cất cánh thì cuộc đảo chính đã thất bại”. (Chúng ta đã thua trận ở Việt Nam như thế nào? – Hồi ký Nguyễn Cao Kỳ) *. Mười ngày sau, bước xuống máy bay sau một chuyến đi dự lễ bên ngoài Sài Gòn, tướng Minh bảo: “Kỳ à, tôi đã quyết định bổ nhiệm anh làm tư lệnh không quân”.

Sang năm 1964, Kỳ tiếp tục thăng tiến trong bối cảnh Mỹ muốn dùng “nhóm tướng trẻ” như Kỳ để mở rộng chiến tranh. Tháng 4 năm đó, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara đến Việt Nam cao hứng hô khẩu hiệu: “Việt Nam muôn năm” bằng tiếng Việt, sau đó tăng viện trợ quân sự lên 50 triệu đôla để Sài Gòn bắt thêm 50.000 thanh niên vào lính, huấn luyện và tung 7.500 cán bộ “dày xéo nông thôn”, tăng cường hải lục không quân và kho bãi hậu cần, quân tiếp vụ.
Đầu năm 1965, Kỳ đã được phong tướng, làm ủy viên ngoại giao của thường vụ Hội đồng Quân lực Sài Gòn, tán thành sự kiện Mỹ đưa lực lượng thủy quân lục chiến đầu tiên tới Đà Nẵng tham chiến và ném bom miền Bắc. Sau khi đích thân lên máy bay chào từ biệt Nguyễn Khánh trong ngày Khánh ra nước ngoài, Kỳ và “nhóm tướng trẻ” nắm lấy quyền bính, loại thằng cò các “tướng già”, muốn độc quyền đứng dưới bóng tòa đại sứ Mỹ.
Đến giữa năm 1965, sau một loạt các biến động, chính phủ do ông Phan Huy Quát làm thủ tướng lung lay, dẫn đến cuộc họp triệu tập vội vàng đêm 12.6 với sự có mặt của quốc trưởng Phan Khắc Sửu mà Nguyễn Cao Kỳ ghi lại qua những dòng không mấy văn vẻ, đôi chỗ giọng điệu hơi xấc:
Sửu có mặt tại phiên họp – với phần xác chứ không phải phần hồn, bởi vì không có một ai có thể bàn luận nghiêm chỉnh với ông già này về bất cứ một vấn đề gì được. Sửu luôn luôn nói lải nhải, giảng thuyết không mạch lạc về nguyên tắc thượng tôn pháp luật và cách xử sự khi làm chính trị. Rốt cuộc bất thình lình, Quát đập mạnh xuống bàn và không có một lời mở đầu nào cả, đã nói một cách cộc cằn: Tôi xin từ chức. Vì hội đồng quân lực đã chỉ định tôi làm thủ tướng, hôm nay tôi xin giao trả quyền hành thủ tướng lại cho hội đồng quân lực”.

Như vậy, sau các “tướng già” bị loại, đến lượt các “chính khách già” tự phủ nhận đứng bên lề chính trường. Kỳ (và Thiệu) mau chân nhảy lên “bàn tiệc quốc gia” sau đêm đó.

Tìm Thủ tướng mới, Thiệu bảo: “Để cho thằng Kỳ làm!”

Cuộc họp trên kéo dài từ 8 giờ tối đến 12 giờ rưỡi khuya tạm ngưng. Sáng hôm sau, họp tiếp tại tổng hành dinh Bộ Tư lệnh Thủy quân lục chiến để cử thủ tướng mới thay ông Quát. Có 50 thành viên cấp cao của Hội đồng Quân lực và “nội các rệu rã” ngồi hai ngày một đêm để chỉ định người vào chức vị ấy.
Nguyễn Văn Thiệu bấy giờ là trung tướng được ông Kỳ đề cử. Nhưng Thiệu từ chối và đề cử “ngược lại” Kỳ. Kỳ lúc đầu đẩy đưa qua Nguyễn Chánh Thi kèm theo lời “bình loạn” công khai trước mặt Thi: – Xét cho cùng, hình như thiếu tướng là người có đủ điều kiện để lãnh đạo. Thiếu tướng có ý thích chính trị nhiều hơn hầu hết các tướng lĩnh  khác và thiếu tướng khoái được nổi tiếng!
Nghe xong Nguyễn Chánh Thi nổi quạu, không chỉ từ chối một lần mà đến cả chục lần đây đẩy: “Không! Không! Không!” trong suốt hai ngày “nghị sự”. Cuộc họp “nghỉ ăn trưa với bánh “xăng-quych” và uống bia với nước ngọt Hoa Kỳ và khi chúng tôi nhóm lại, tôi đã đề cử tướng Có”. Ông Kỳ kể như vậy và tiếp “Có cũng từ chối”, mệt lả, cả hội trường tạm đình phiên họp vào 10 giờ đêm, ngủ và ăn cơm tối tại chỗ.
Sáng sau nữa, “bầu” tiếp chưa xong, nghỉ uống cà phê, bất ngờ Thiệu bước về phía Nguyễn Cao Kỳ nói thẳng: “Kỳ, tại sao anh không nhận làm thủ tướng?”. Rồi vào họp, theo hồi ký của ông Kỳ, Thiệu nói với giọng van nài:

-Yêu cầu anh Kỳ đứng ra thành lập chính phủ!

Nhưng sau lưng Kỳ, ông Thiệu kêu Kỳ bằng “thằng”, đã khoèo Nguyễn Chánh Thi ra đứng riêng (như hồi ký của Thi kể) mà thì thầm vào tai:

-Để cho thằng Kỳ làm đi!

Đến khi Nguyễn Cao Kỳ nhận lời làm “thủ tướng” được một tháng (bấy giờ Thiệu lên làm quốc trưởng) bèn bảo Kỳ:

-Chúng ta phải tổ chức một buổi lễ liên hoan.

Kỳ có hơi “ngớ người” hỏi lý do vì sao mở tiệc? Thiệu bảo: “Thì chính phủ của anh đã tồn tại được một tháng rồi!”. Câu ấy hàm ý là “cái chính phủ” của Kỳ lẽ ra phải bị ngã đổ một, hai tuần sau khi ra mắt kia chứ. Tồn tại một tháng là “kỳ tích” đáng liên hoan rồi! Mặc kệ Thiệu mỉa mai, nhân đó hàng tháng Kỳ cùng các đồng sự mở tiệc!

Cuộc họp trên có thể xem là một trong các điển hình về sinh hoạt chính trị bát nháo trên sân khấu Sài Gòn tả-pí-lù thời đó. Mà “Thủ tướng” Kỳ, vốn người trong cuộc, đã phải thốt lên là “đáng buồn cười”. Không lâu sau, với sự hỗ trợ của Mỹ, thế lực phe Kỳ nhanh chóng át hẳn Thiệu từ hội nghị Honolulu. Nhưng rồi Thiệu quật lại vào cuối năm 1967 lên làm “tổng thống”, đẩy Kỳ xuống hàng “phó”. Đầu những năm 1970. Kỳ thất thế hẳn so với Thiệu, tạm lui vào vòng tay người đẹp Đặng Tuyết Mai lúc ấy đã thành vợ mình và bắt đầu sống với những hồi ức. Trong đó tiệc cưới Kỳ – Mai có tiếng nổ đôm đốp của 7.800 chai sâm – banh mở đầu những ngày  “mộng dưới hoa” ? Thử giở lại hồi ký những trang đầu Kỳ chép…(còn nữa)

(*)Trích theo bản của TTXVN

2. Cao Kỳ – Tuyết Mai: Một thời để yêu và một thời… đảo chính!
nguyen-cao-ky-dang-tuyet-mai-hinh-anh_YJGS
Trên chuyến máy bay sang Thái Lan vào năm 1964, Nguyễn Cao Kỳ bị hớp hồn bởi “một sắc đẹp cổ kính nhất” của cô tiếp viên hàng không Đặng Tuyết Mai 20 tuổi mà ông ta “chưa thấy bao giờ”.
Xuống phi trường Băng-cốc, Kỳ tìm cách mời cho được Mai dùng cơm với mình chiều hôm đó và” qua sáng hôm sau biết được nàng sẽ rời Băng-cốc sớm trong chuyến bay trở về Việt Nam, tôi cảm thấy là phải đến chào từ giã nàng. Nhưng thông thường đàn ông không đường đột vào phòng ngủ đàn bà lúc 6 giờ sáng. Tuy nhiên tôi cũng đã tìm ra được cách để vào phòng nàng.
Mặc xong bộ quân phục thiếu tướng không quân màu trắng có hồ bột cứng sẵn sàng để đi dự cuộc diễu hành chính thức, tôi kín đáo đứng chờ người phục dịch khách sạn mang điểm tâm lên phòng nàng và tôi dúi cho người này mấy đồng bạc (do người phục dịch “nhường” lại) đến gõ nhè nhẹ cửa phòng của Mai. Nàng đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ và gần như không ngó đến tôi khi nàng bảo để mâm điểm tâm xuống bàn…”.
Kỳ kể về lần đầu gặp Mai như vậy. Đến tháng 9-1, khi Mai đã trở thành cô vợ sắp cưới của mình, lần đầu tiên Kỳ lái xe chở Mai đi chơi ra khỏi Sài gòn vào sáng chủ nhật ngày 13. Nơi họ muốn đến thăm là sân bay Biên Hòa và vùng phụ cận nằm cách 35 dặm phía Bắc. Trên đường, viên sĩ quan cận vệ lưu ý về số đông binh lính đang di chuyển khác thường theo hướng ngược lại họ, nhưng Kỳ không để tâm lắm vì mải trò chuyện với Mai. Tới Biên Hòa, Kỳ biết chắc cuộc chuyển quân nói trên nằm trong âm mưu đảo chính mới của viên tướng tư lệnh vùng sông Cửu Long và Dương Văn Đức.
Dương Văn Đức làm đại sứ tại Séoul thời ông Diệm và đã yêu một cô gái Đức làm việc trong sứ quán Tây Đức ở Hàn Quốc hồi đó. Mặc dầu ông Diệm tỏ ý không bằng lòng nhưng Đức vẫn cưới người mình yêu và bị cách chức, đưa qua Mỹ học.
Về sau, ông Đức ở Pháp hoạt động chống Diệm, thường uống rượu say, sống túng thiếu, sau ngày 1.11.1963 được trở về Việt Nam. Nay thì ông Đức quay sang chống lại sự kềm siết của Nguyễn Khánh và đang kéo quân uy hiếp Sài Gòn, trong lúc Khánh vừa bay lên Đà Lạt, còn Kỳ đi chơi với người đẹp Tuyết Mai ở Biên Hòa.
Rõ ràng Đức đang nắm ưu thế ngay giờ đầu của mưu toan lật đổ, và nếu căn cứ không quân rơi vào tay Đức, lực lượng đảo chính sẽ có thêm phương tiện để có thể hành động phiêu lưu và nguy hiểm. Do vậy Kỳ phải lập tức quay về Tân Sơn Nhất trước khi quân của Dương Văn Đức tràn đến. Không thể để Mai ở lại Biên Hòa một mình, Kỳ điện Bộ Tư Lệnh cấp tốc đưa trực thăng đến đón hai người. Cuộc du ngoạn ngắn ngủi bằng đường bộ chuyện sang chuyến bay chiến thuật song song với cuộc tiến quân đang diễn ra dưới đất.
Rất nhanh, khi trực thăng đưa Kỳ và Mai đáp xuống “ngôi nhà có giàn hoa tím” của họ tại Tân Sơn Nhất, Sư đoàn bộ của tướng Dương Văn Đức với xe tăng yểm trợ đã kiểm soát gần hết Sài Gòn, kể cả Bộ Tổng tham mưu và Đài phát thanh. Qua làn sóng điện, tướng Lâm Văn Phát lên tiếng mạt sát Nguyễn Khánh thậm tệ.
Từ Đà Lạt, Khánh nghe được giọng hậm hực của Phát đã tái mặt bảo Trần Văn Đôn và Trần Thiện Khiêm (lúc đó giữ chức Tổng tư lệnh quân đội, cũng đang có mặt ở cao nguyên và bỏ trống Sài Gòn):

-Nếu thằng Kỳ mà theo bọn ấy, nó sẽ cho phi cơ dội bom tụi mình ở đây…

Nên gia đình Khánh và Khiêm dời chỗ ở đi nơi khác và cho đặt súng phòng không ở Dinh số 2. Nhưng họ quá lo xa, vì Kỳ vốn không ưa Lâm Văn Phát, nay nghe Phát lên đài phát thanh với “nhiều lời tuyên bố mà tôi (Nguyễn Cao Kỳ) chẳng thích. Mục đích được ông ta đưa ra là nhằm phục hồi lại triết thuyết của Diệm (?)”. Không ăn cánh với Phát nhưng lại có quan hệ không căng thẳng mấy với tướng Đức, nên Kỳ gọi điện nhắn Dương Văn Đức là “nên quay trở về”.

Nhưng Đức vẫn tiến quân, đưa xe tăng áp sát căn cứ không quân Tân Sơn Nhất và đến gần vị trí Bộ Tư lệnh của Kỳ chập tối ngày hôm đó. Để dễ “nhận mặt nhau”, hỏa châu được bắn sáng cả bầu trời và Kỳ đích thân ra khỏi vành đai phòng thủ gặp người chỉ huy các toán xe tăng.
Giữa hai binh chủng không quân và thiết giáp trong quá khứ vẫn chưa có gì hiềm khích nhau nên việc dàn xếp để tránh đụng độ khá thuận lợi. Ra về, Kỳ nhắn nhe: “Nếu các anh cho xe tăng tiến lên một bước nữa là tôi sẽ cho ném bom”. Đêm đó, xe tăng án binh bất động.
Sáng ra Kỳ điện cho Dương Văn Đức: “Đã đến lúc trung tướng nên từ bỏ ý định… Đây là lời nói sau cùng của tôi. Nếu trung tướng không rút lui, tôi sẽ ném bom, xuống bộ chỉ huy của trung tướng”. Xét nhiều yếu tố bất lợi, trong đó có sự bất hợp tác của lực lượng không quân nên Dương Văn Đức bỏ cuộc. Sau lần ấy, theo lời Kỳ, ông ta nổi bật lên như “một lãnh tụ không chính thức của nhóm sĩ quan trẻ” mà Kỳ ưa nhắc đến trong hồi ký với tên gọi “nhóm tướng trẻ”.
Quà cưới: Chiếc Ford Facon lộng lẫy và bộ đồ trà chân quê

 Nguyễn Cao Kỳ - Đặng Tuyết Mai thuở mặn nồng

Vài tháng sau cuộc đảo chính trên, Kỳ và Mai gửi thiệp hồng đến hàng ngàn quan khách gồm toàn bộ nhân viên chính phủ, tư lệnh và chỉ huy trưởng các đơn vị hải, lục, không quân, ngoại giao đoàn, cùng nhân vật cao cấp Việt – Mỹ có thế lực tại Sài Gòn mời dự đám cưới.
Khánh lúc ấy với tư cách là “sếp bự” và là bạn cố tri của Kỳ đã tặng vợ chồng Kỳ món quà lộng lẫy là chiếc xe Ford Falcon mà Khánh đang đi. Đó là chiếc xe hơi đầu tiên Kỳ được làm chủ trong đời. Trước đó Kỳ chỉ luôn lái chiếc xe jeep của quân đội cấp cho.
Kỳ viết: “Hương (Trần Văn Hương), lúc bấy giờ còn là thủ tướng đã gửi đến chúng tôi một món quà mừng đám cưới sang trọng là 200.000 đồng, số tiền này đã hết sức tiện lợi cho tôi để trang trải phí tổn tiệc cưới tại nhà hàng Caravelle mà “ai ai” cũng đều được mời dự”.
Theo lời kể của dân Sài Gòn và báo chí thời đó, đêm cử hành hôn lễ của Kỳ – Mai tại khách sạn Caravelle “quả là một đại dạ hội tưng bừng hiếm có giữa Sài Gòn xáo trộn, báo hiệu cái thế giá đang lên của một nhân vật gặp thời”. Kỳ và Mai, một  bên là tư lệnh không quân, một bên là nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp, họ đã thật sự “bay lên mây” theo nghĩa bóng  lẫn nghĩa đen, và làm đám cưới vào độ đậm đà nhất của cuộc tình.
Người Mỹ đang cần đến “ lãnh tụ nhóm tướng trẻ” để ủng hộ việc tăng 180.000 quân Mỹ ở VN năm đó. Chính khách Sài Gòn cần có chỗ dựa để khỏi lạnh gáy giữa thời buổi “đảo chính xảy ra như cơm bữa”. Nên quà cưới của hai phía Mỹ – Việt gửi đến họ khá hào phóng, đắt tiền; trừ một món quà chân quê, đó là bộ đồ trà đơn sơ nằm cứ như một dấu chấm than trêu ngươi giữa các tặng vật hào nhoáng. Kỳ có hơi chột dạ chưa dám giới thiệu với Mai chủ nhân vắng mặt của món quà đó: thiếu tướng Đỗ Mậu.
Đỗ Mậu viết:” Mùa xuân năm 1965, thiếu tướng tư lệnh không quân Nguyễn Cao Kỳ làm lễ thành hôn với người đẹp nữ tiếp viên phi hành Đặng Tuyết  Mai. Đám cưới Kỳ – Mai là một trong những đám cưới linh đình nhất Việt Nam từ mấy chục năm qua, chỉ thua đám cưới ông Trần Trung Dung, cháu rể của Tổng Thống Diệm (trước kia), và dĩ nhiên phải thua đám cưới ái nữ Tổng Thống Thiệu và con trai ông Nguyễn Tấn Trung (sau này)”.
Ngoài đại tiệc ở Caravelle, một đại tiệc khác dành riêng cho hai họ và bà con thân thuộc được mở tại Chợ Lớn. Lễ tơ hồng:” tân lang trong chiếc áo dạ hội màu đỏ đã tặng giai nhân chiếc nhẫn to bằng đầu ngón tay”! Đây là cuộc hôn nhân lần thứ hai của Kỳ; ông viết:” Cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi với một phụ nữ Pháp – và chúng tôi đã có 5 đứa con với nhau – đã kết thúc bằng ly thân và tiếp đó chúng tôi đã ly dị”.
Đời vợ trước của Kỳ, theo lời tướng Đỗ Mậu, không được hanh thông dư dả lắm. Hàng năm cứ vào mùng một Tết, Kỳ thường dẫn vợ con đến nhà Đỗ Mậu mừng tuổi và lạy bàn thờ gia tiên vì xem Đỗ Mậu” như người anh trưởng của gia đình Kỳ’. Đến cuộc hôn nhân với Mai, Kỳ đích thân đến nhà mời vợ chồng  Đỗ Mậu dự tiệc, nhưng ông Mậu đã quá “chán chường không muốn chen lấn vào những nơi tụ họp đông đảo của hạng người trưởng giả nữa” nên không dự đại tiệc của Kỳ ở Caravelle. Có lẽ vì vậy đã dẫn đến thái độ cao ngạo đáp trả của Kỳ đối với Đỗ Mậu khi Kỳ lên làm thủ tướng vào khoảng nửa năm sau ngày cưới Mai. Chuyện như sau:

Kỳ phái viên thiếu tá chánh văn phòng của mình mời Đỗ Mậu đến dinh thủ tướng, đợi hơn một tiếng đồng hồ mới tới. Tới rồi, Kỳ đi thẳng vào phòng làm việc bắt Đỗ Mậu chờ thêm một tiếng nữa rồi mới ra tiếp. Sau hai giờ chờ chực, tưởng Kỳ nói chuyện chi quan trọng lắm, ai dè chỉ buông một câu trống không: “Lâu ngày không gặp nên tôi chỉ mời thiếu tướng vào thăm thế thôi”. Đỗ Mẫu “cám ơn” rồi ra về, buồn bực vì cuộc gặp mặt lãng nhách đó. Chắc Kỳ không mời đến để “thăm” vì thâm tình, bởi nếu vậy Kỳ đã tìm đến nhà riêng tướng Mậu, người mà Kỳ từng tôn xưng là “đàn anh” trước kia.

Đỗ Mậu chẳng buồn vì cách đối xử quá “hỗn” của Kỳ làm chi, mà nhớ đến “lá số tử vi” của một nhân vật “khắc tinh” của Kỳ và đang có mặt bên cạnh Kỳ là Nguyễn Văn Thiệu. Hồi ký Đỗ Mậu viết: “Thiệu có đến 4 chữ Tý: Tuổi Giáp Tý 1924, sinh vào giờ Tý (nửa đêm), tháng Tý (11 âm lịch) và cung Mệnh viên cũng nằm ở Tý”.

Dựa vào “lá số” đó, trước kia Đỗ Mậu xui Thiệu “làm cách mệnh” chống lại chế độ Diệm. Thiệu hoảng sợ năn nỉ Đỗ Mậu là “ông Cụ” (tức  Ngô Đình Diệm) cũng tin tử vi lắm, đừng nói với “ông cụ” về lá số quá tốt của Thiệu, sợ “cụ” nghi kỵ:

-Ông cụ biết được ông sẽ chặt đầu cả hai đứa mình!

 3 – Ông thầy tướng số “bí ẩn” sau lưng Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ

nguyen_cao_ky_TIQQ

Nguyễn Văn Thiệu lâng lâng nghe Đỗ Mậu giải đoán về “lá số tử vi đại quý” của mình với một loạt chữ Tỵ. Đỗ Mậu dựa vào đó để “cổ vũ” Thiệu theo hướng có lợi cho cuộc vận động các sĩ quan chống Diệm. Mớm cho Thiệu phải “hành động quân sự” mới ứng hợp với bước đường thăng tiến mà “lá số” cho thấy.

Nguyễn Văn Thiệu ra về, không bao lâu sau, cũng chính Đỗ Mậu, với tư cách Giám đốc Nha an ninh quân đội, gọi điện thoại bắt Thiệu phải đến trình diện mình gấp. Vội vã và lo lắng, Thiệu rời Bộ Tư lệnh Sư đoàn 5 do mình nắm giữ, về ngay Nha an ninh quân đội vài giờ sau đó.
Lần này, Đỗ Mậu không mở đầu bằng những lời tiên đoán tốt đẹp  như trước đây, mà dọa “bắt giam” Thiệu vì tội “âm mưu lật đổ tổng thống” Diệm! Nghe vậy Thiệu thất sắc, chưa biết phải nói năng ra sao, Ông Mậu vội trấn an ngay, bảo mình giả vờ thôi, và bàn vào chuyện…lật đổ Diệm thật!
Vậy là “ông thầy bói” thành “ngài đại tá” vận động làm binh biến và trong đảo chính 1.11.1963 chính Nguyễn Văn Thiệu cầm quân trực tiếp đánh vào thành Cộng hòa và dinh Gia Long, được thăng từ đại tá lên thiếu tướng.
Theo những người thân cận dinh độc lập thì phần việc tham gia đảo chính trên của ông Thiệu do tướng Dương Văn Minh giao.Thăng đến trung tướng. Thiệu chuyển sang vai “quốc trưởng” (Chủ tịch Ủy ban lãnh đạo quốc gia). Năm 1964-1965, Nguyễn Văn Thiệu cùng “nhóm tướng trẻ” đưa “ông thầy bói” Đỗ Mậu ra khỏi Sài Gòn quản thúc. Nguyễn Cao Kỳ cũng vậy, trước được Đỗ Mậu dẫn đi coi bói bởi một “ông thầy” khác để biết chuyện tương lai, sau lên làm “thủ tướng” đã góp tay đẩy ông Mậu về vườn.
Chuyện như sau: Theo Đỗ Mậu, ông và Nguyễn Cao Kỳ có liên hệ “thắm thiết” như anh em, chí lí tình nghĩa đến cả chia nhau chút ruốc mắm, lọn nem, đòn chả, củ hành, dưa kiệu, nhét túi cho Kỳ đôi đồng uống bia là thường. Ngày mẹ mất, Kỳ thống thiết thưa với đàn anh: -“ Buổi sinh tiền, mẹ tôi ngỏ ý muốn khi mất sẽ được chôn cất ở nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi mà tôi thì quá túng thiếu không làm sao báo hiếu được, vậy nhờ đại tá giúp đỡ đàn em”. (Đỗ Mậu).
Cám cảnh Kỳ nghèo mà có hiếu, Đỗ Mậu bỏ tiền “mua biếu tặng bà cụ đám đất trong nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi”, giúp Kỳ chôn cất mẹ như ý nguyện. Kỳ dính líu tới nhóm sĩ quan nhảy dù mưu lật đổ Ngô Đình Diệm vào năm 1960; lại buôn lậu hàng hóa rẻ từ Singapore về bị quan thuế bắt; Đỗ Mậu bảo mình đều đứng ra che chở “đàn em”.
Đến ngày vận động lật đổ chế độ Diệm, tuy thân thiết như vậy, Đỗ Mậu vẫn thi triển bài bản có lớp lang chu đáo. Đầu tiên, gọi Kỳ đến, mở miệng là dọa “bắt” (như với Thiệu). Nhưng sau hạ giọng mát mẻ mời “tham gia đại sự”, làm như bộ luôn tiện (thật ra có chủ ý, sắp xếp trước) lôi Kỳ đi coi bói.
Theo lời Kỳ, hai người lên taxi chạy qua những phố vắng vẻ của Sài Gòn, ngừng trước một căn nhà tồi tàn: “Một cụ già đưa chúng tôi vào một gian phòng dơ dáy đầy sách vở, cuộn giấy, biểu đồ thiên văn…Đỗ Mậu đưa cho ông ta những chi tiết về ngày sinh của tôi rồi hỏi ông ta hai câu. Câu thứ nhất: “Người này (chỉ Nguyễn Cao Kỳ) có lương thiện không, có phải là một người tôi có thể tin tưởng, sẽ không bao giờ phản lại tôi hay những người khác không?”

Câu trả lời của cụ già khẳng định là Kỳ không phải loại người “phản trắc”.

Đoạn “mở đầu gieo quẻ” đó, Đỗ Mậu kể sinh động hơn: “Tôi  (Đỗ Mậu) bèn kéo Kỳ đến nhà thầy tử vi Minh Lộc ở đường Trần Quý Cáp (nay là Võ Văn Tần, Q.3, TP.HCM) mà tôi đã sắp đặt từ trước. Sau khi gieo quẻ bấm tay, ông MinhLộc nói rằng số Canh Ngọ này (của Nguyễn Cao Kỳ) làm nghề đi mây về gió (!) tuy nhiên đến thu đông năm nay (nhằm khoảng thời gian áng chừng nổ ra cuộc đảo chính Diệm; sau ấn định vào 1.11) phải làm gì có tính cách bạo động rồi trở thành vương tướng, phú quý song toàn” (!)Câu ấy hàm ý kích động Kỳ tham gia quân đội lật đổ Ngô triều.

Tử vi của ông này (Kỳ) có báo trước là một ngày nào đó ông ta sẽ đi tù không?

Kỳ viết: “Một lần nữa lão thầy bó nghiền ngẫm những biểu đồ và sách vở của ông ta rồi quyết đoán: Không, suốt đời ông này sẽ không bao giờ đi tù cả”.

Câu hỏi đó của Đỗ Mậu là câu trả lời “không bao giờ đi tù” của ông thầy bói nhằm trấn an Kỳ. Vì từ lời “thầy” mà suy ra, đảo chính bị “hụt”, Kỳ vẫn an toàn không bị ở tù chi cả, vì “số” là như thế (!).

Đến câu hỏi này mới thật cột nhau vào thế kẹt: “Số này (của Kỳ) có phản bội tôi (Đỗ Mậu) không?”. Minh Lộc khẳng định: “Không, bởi nếu phản bội sẽ bị chết bất đắc kỳ tử”. Đỗ Mậu thưởng cho thầy tử vi một trăm đồng bạc rồi ra về: “Trước khi chia tay, Kỳ thề suốt đời giữ trọng lòng trung nghĩa đối với tôi. Sau này Kỳ phản tôi, cùng với nhóm tướng trẻ cô lập tôi ở Kon Tum, tại Nha Trang nhưng Kỳ đã không chết bất đắc kỳ tử, vả lại trong thâm tâm tôi cũng thật lòng không muốn ai phải chết bất đắc kỳ tử…”.

Tuy không “bất đắc kỳ tử nhưng tiếng đồn không mấy hay ho về Kỳ (và Thiệu) tăng dần theo số quân Mỹ từng vào VN tham chiến mà đến Giáng sinh năm 1965 đã lên 184.000 (so với tháng 7.1965 chỉ mới 81.400 quân – số liệu dẫn từ Mc Namara).
Giữa năm đó, thuốc phiện cũng được thả dù xuống cao nguyên Trung phần sau khi bí mật đưa lên máy bay gần Savanakhet của Lào. Một số trong đó “lọt” vào chiếc chuyên cơ của Nguyễn Cao Kỳ với sự “hợp tác” của cả Thiệu, Nguyễn Hữu Có, Vĩnh Lộc, Cao Văn Viên.
Khi chuyến bay sắp cất cánh rời Pleiku về Sài Gòn thì bị phát giác và la ầm lên bởi viên Tư lệnh Quân đoàn I vùng I chiến thuật: Nguyễn Chánh Thi! Nguyễn Hữu Có (Tổng ủy viên quốc phòng) chặn không cho Thi tới gần máy bay chở thuốc phiện. Ức khí, Thi gằn giọng:

Định bán cho ai?

 4: Chuyến hàng thuốc phiện của các tướng lĩnh đứng về phía…dân nghiện!

Tướng Nguyễn Hữu Có, Tổng uỷ viên Quốc phòng (Tổng trưởng Quốc phòng) và. Tư lệnh Vùng 1 Nguyễn Chánh Thi, ảnh chụp trước khi xảy ra vụ biến động miền Trung

Ngay từ ngưỡng cửa của việc nắm trọn quyền lực, Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Văn Thiệu đã tạm thỏa hiệp ngồi lại với nhau trên “chiếc chiếu thần” của nàng tiên nâu, để tổ chức những chuyến hàng thuốc phiện dài ngày tội lỗi…

Những tướng lĩnh vừa đoạt quyền “điều khiển quốc gia” từ tay một chính phủ dân sự bất lực của các ông Phan Khắc Sửu – Phan Huy Quát vào tháng 6.1965 đang cấu kết mở rộng “con đường tơ nhện” trên không để đưa thuốc phiện về Sài Gòn qua đoạn trung chuyển từ các sân bay nằm khuất tận cao nguyên.
Một vài tay có vai vế cao nhất “thượng thủ, thượng thượng thủ” trong họ, gồm “quốc trưởng” Thiệu, “thủ tướng” Kỳ, cùng Nguyễn Hữu Có và Linh Quang Viên (thiếu tướng, tổng ủy viên an ninh trong nội các chiến tranh của Kỳ) đã có mặt cùng lúc tại sân bay Pleiku vào buổi chiều có chuyến hàng thuốc phiện đó. Duyên do gì cả 4 tay nêu trên lại hội nhau ở phố núi cao?
Nguyễn Chánh Thi trả lời qua hồi ký Một trời tâm sự: “Vào khoảng tháng 9.1965, Nguyễn Văn Thiệu gọi tôi, bảo phải đi Pleiku hội. Cuộc hội có Thiệu, Kỳ, Có, Viên và tôi. Đến sân bay Pleiku lúc 9 giờ 30, tất cả lập tức đi quan sát đồn Pleime, nơi vừa xảy ra trận đánh lớn…Về lạu Pleiku, tất cả đến tư thất Vĩnh Lộc ăn một bữa cơm thật thịnh soạn. Ăn xong Thiệu mới nói: – Cuộc họp mặt hôm nay quan trọng không phải vì trận Pleime, mà vì chuyện của anh Vĩnh Lộc. Tướng Westmoreland cũng như đại sứ Lodge đều yêu cầu phải thay thế Vĩnh Lộc ở chức vụ Tư lệnh vùng II chiến thuật. Đó là do lời đề nghị của tướng Palmer, cố vấn của anh Vĩnh Lộc. Anh Vĩnh Lộc đã làm mất lòng ông Palmer sao đó. Anh Thi nghĩ sao?
Tôi trả lời: – Phải để cho anh Vĩnh Lộc trình bày xem có gì nghiêm trọng không đã, tôi mới có ý kiến được.
Thiệu chặn ngang: – Người Mỹ họ cằn nhằn tôi là anh Vĩnh Lộc không có “tinh thần hợp tác”. Ông Palmer kêu qua họp mà anh ấy từ chối không qua. Đã nhiều lần như thế”.
Vĩnh Lộc vội vã biện bạch, Thiệu tiếp tục “truy”. Hỏi qua đáp lại kéo dài. Hãy khoan nhắc tới nội dung cà kê đó, xin tóm gọn là việc đi đến kết luận cách chức Vĩnh Lộc hôm ấy bất thành, vì mãi đến chiều còn cãi nhau. Nguyễn Hữu Có nhìn trời nhìn đất “quanh năm mùa đông” mới giục về Sài Gòn cho kịp, tạm nhưng họp, Nguyễn Chánh Thi viết:“Thường lệ đi họp mà muốn về lại Sài Gòn, thì tất cả tướng lĩnh đều được mời đi trên chiếc máy bay tốt nhất mà Nguyễn Cao Kỳ đang dùng. Lần đó quen lệ và cũng đinh ninh là mọi người sẽ đi chung một chiếc máy bay để có thêm thì giờ hàn huyên hay giải quyết những chuyện phối hợp lặt vặt, nên tôi xăm xăm đi thẳng tới chiếc máy bay của Nguyễn Cao Kỳ. Đột nhiên Nguyễn Hữu Có giơ tay ngăn tôi lại: – Anh đi chiếc máy bay của anh thì hơn. Tôi sinh nghi: Một ý nghĩ thoáng qua nhanh trong đầu: tụi này âm mưu gì đây”

 Ảnh tư liệu: Tướng SG Nguyễn Chánh Thi

Đúng là có “âm mưu” trong chiếc máy bay đặc biệt của Nguyễn Cao Kỳ đậu kia. Mà Kỳ khi còn mang cấp bậc đại úy thời ông Diệm, bị dư luận cho là đã dính dáng đến các chuyến bay của phi đội đặc nhiệm chở thuốc phiện.
Có hơn 2.500 tiệm hút hoạt động tại Chợ Lớn từ những năm đầu 60. Dùng máy bay chở thuốc phiện về Sài Gòn không phải là điều hiếm thấy, mà có đến hàng trăm chuyến mỗi tháng. Thậm chí mỗi ngày có từ 300 đến 600 cân thuốc sống được người “cộng tác mật thiết” với Ngô Đình Nhu là Francisci dùng máy bay hai động cơ vận chuyển.
Khi hai anh em ông Diệm mất, Kỳ nắm chức tư lệnh không quân, việc buôn lậu thuốc phiện mở rộng, thời điểm đó Thiệu mới “bước vào nghề”. Như trên đã nói, Nguyễn Chánh Thi nghi chiếc “chuyên cơ” của Kỳ có gì “lạ” lắm đây, nên cứ một mực bảo Có là máy bay của mình phải trở về Quân đoàn, và mình cần “đi chung với các anh”.
“Nguyễn Hữu Có không ngăn được tôi, tỏ vẻ khó chịu. Tôi bước lên máy bay lẹ làng. Vừa ngồi xuống ngó chung quanh, tôi thấy mọi người đang nhìn nhau, nửa nghi ngại, nửa như bực dọc vì sự hiện diện của tôi”. Ai chẳng biết tính tình của viên tướng vùng 1 này, ăn nói bặm trợn chẳng kể ai. Có lần ông ta giúp Thiệu tránh được đám đông biểu tình “đòi làm thịt tại chỗ”, Thiệu cho phụ tá của mình đến cảm ơn. Thi bạo miệng đùa: “ Ơn nghĩa chi! Con chó bị thất thế như tôi cũng cứu huống cho ông Thiệu.
Đại khái ăn nói lua lua “ác khẩu” như vậy, thêm cái khí chất lúc nào cũng nóng nảy như bốc cháy của viên tướng vùng “hỏa tuyến”, nên người ta gọi Thi là “cục lửa to tướng mang hình dạng con người”. Mà “cục lửa” đó lại đang ngồi chình ình trước mặt họ chẳng biết phực cháy khi nào.
Bực mình quá, Nguyễn Hữu Có vọt miệng nói huỵch toẹt: – Chúng tôi vừa bắt được một vụ buôn thuốc phiện lậu, tịch thâu được khá nhiều, định đem về bán lấy tiền làm quỹ đen. – “Chúng tôi” (Thiệu, Kỳ, Có, Viên) là những phù thủy có đủ đòn phép đổi chữ “buôn” (lậu) thành chữ “bắt” (hàng quốc cấm). “Bắt” rồi bán lấy tiền, cầm trên tay những đồng “sạch sẽ” được “rửa” trước mắt Thi!
Nói “la ầm lên” thì không đúng hẳn, nhưng cái cách vừa cười nhạt vừa hỏi “cung” của ông Thi nghe cũng đinh tai” –Thuốc phiện bắt được bao nhiêu? Trị giá được bao nhiêu?Nguyễn Hữu Có tỉnh bơ: – Được vài trăm ký, bán được vài chục triệu. Bán xong, nếu anh muốn, tôi sẽ gửi biếu anh chút đỉnh tiêu…
Posted in ?, History, VN history | Tagged , | Leave a comment

Bao che, dung túng “quan tham” sẽ dẫn đến kết cục xấu


LTSTiếp tục bàn về nguyên nhân và giải pháp chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, TS Vũ Ngọc Hoàng quả quyết, các nhóm giải pháp quan trọng nhất gồm: Kiểm soát quyền lực; tự do tư tưởng, tự do ngôn luận và minh bạch thông tin; đổi mới cơ chế quản lý; cải cách bộ máy và đổi mới công tác cán bộ; xử lý nghiêm minh các vụ tiêu cực.

Những năm gần đây Nghị quyết của Đảng có nói đến việc dựa vào dân để xây dựng Đảng. Hồ Chí Minh đã nói lâu rồi. Tư duy ấy tiến bộ, nhưng thực hiện còn quá ít, chỉ mới coi như một kênh thông tin tham khảo. Không ít trường hợp ở dưới nói, trên không nghe, lại còn định kiến, đối phó, thậm chí cả trù dập. Ở dưới chán, và sợ, không nói nữa. Cấp trên cũng ngại động chạm với cấp dưới, mà trên – dưới cũng đều bị bệnh giống nhau nên cùng “dễ người dễ ta”. Cuối cùng cấp nào lại quay về với cấp ấy. Và lại “tự mình”. “Tự mình” cũng không sai, cũng đúng – phải chủ động, không để bị động. Bị động thì kết quả thấp, thậm chí có lúc hỏng việc. Continue reading

Posted in ?, Politic, VN Politic | Leave a comment

Lắng nghe dân và đảng viên không chức quyền nói về suy thoái


Lâu nay, việc xây dựng Đảng và Nhà nước chủ yếu thực hiện theo hướng “tự mình”. Tự phê bình và phê bình, tự chỉnh đốn, tự đổi mới, tự kiểm tra, tự thanh tra, tự xử lý… Có cấp trên chỉ đạo cấp dưới, nhưng vẫn là trong hệ thống, cũng có nghĩa là vẫn “tự mình”. Chỉ có “tự mình” cũng còn có nghĩa là quyền lực chưa được Nhân dân kiểm soát.

LTS-Hội nghị lần thứ 4 Ban chấp hành TƯ Đảng khóa 12 đang nhóm họp. Phát biểu khai mạc hội nghị, đề cập nội dung xây dựng, chỉnh đốn Đảng, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh: Hội nghị lần này cần thảo luận, ra Nghị quyết về “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” trong nội bộ”. Đây là vấn đề hệ trọng, vừa cơ bản, vừa cấp bách.
Nhân dịp này, Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết của ông Vũ Ngọc Hoàng. Mời đọc giả cùng theo dõi và thảo luận. Continue reading
Posted in ?, Politic, VN Politic | Leave a comment

Laos Highland Coffee Farmers Ride Tourism Wave


July 12, 2016 10:00 PM
Daniel De Carteret


Direct link
.

LUANG PRABANG, LAOS — Coffee grower Boua Thong, 47, has been growing Arabica beans for almost a decade in the mountains of Laos’ Luang Prabang province.

He made the move from rice farming, he said, as the government prohibited “slash and burn” techniques they say are harmful to forested areas. Thong said his 800 coffee plants on his half-a-hectare hillside plot, bring in more money than rice and offer a longer term crop that can produce for decades.

“I only have a small piece of land, but I have the best spot,” he said. “Other people have more land, but when they harvest they don’t get as many beans,” he added, gesturing toward a noisy pig pen — the source of fertilizer for his rich soil.

Thong is one of more than 780 families in Luang Prabang province who have taken to growing Arabica beans for the locally-based company Saffron Coffee.

Win-win

With tourists flocking to the world-heritage town, the coffee producer believes it has found a win-win solution for highland farmers who in the past may have relied on opium as a cash crop and are prohibited from the cycle of “slash and burn.”

Following increased government eradication efforts, opium cultivation in Laos fell from 26,800 hectares in 1998 to 1,800 hectares in 2005, according to the United Nations Office on Drugs and Crime. But this left many households in Northern Laos without an income.
FILE – Two Thai soldiers trim poppies in a Chiang Mai field in December, 1996. Southeast Asia’s Golden Triangle, the rugged area where the borders of Burma, Laos and Thailand meet, has provided much of the world’s supply of heroin and opium.

Highland farmers turned to increased rice or corn cultivation, using a traditional “slash and burn” technique that requires burning vegetation to clear land for crop cultivation. The plot of land may only yield a few harvests, and can take decades to regenerate, while farmers move to another area to repeat the process. Government policy over the past 20 years has sought to restrict this activity, leaving many upland farmers seeking an alternative.

“One of the big aims that we have in the Saffron Coffee company is to piggyback the work that has been done by NGOs and government agencies previously, to promote coffee in the northern parts of Laos,” said Saffron Assistant Director Derek Smith.

“One of the difficulties with those programs is that there is no market provided for that coffee, and that is what Saffron is aiming to do.”

Coffee for tourists

Tourism is booming in Laos. According to government figures, some 4.68 million travelers visited the land-locked nation in 2015, up from 2.5 million in 2010. In the UNESCO town of the old Royal Capital, Luang Prabang, more than 600,000 tourists took in the sights last year, a 14 percent increase from 2014.

According to Smith, whose company sells roasted beans to businesses across Laos and also has its own cafe in Luang Prabang, the demand for locally-grown coffee from hotels and guesthouses across the country cannot keep up with supply.

“We are identifying both the need for farmers to grow the coffee and grow them in micro-lots, by selling domestically and then eventually internationally as well,” he said.


FILE – Rice is harvested in Laos. The government has prohibited “slash and burn” techniques associated with rice farming that they say are harmful to forested areas.

But while demand has grown steadily, ensuring supply was not easy in the beginning.

Coffee education

There was a need to build up trust in an unfamiliar crop, and an untested company.

“The barriers that exist in any model like this comes from needing to work appropriately with provinces, districts and villagers,” Smith said.

Saffron provides seedlings and know-how to its farmers and agrees to buy all their produce at above market prices to help those with immediate needs benefit from a crop that initially takes three years to bear fruit.

“One of the most important things is to try and overcome those barriers, with ways of growing for an individual farmer, without us having to purchase a big plot of land, or a big planation,” Smith said.

In 2006, the company delivered 300,000 seedlings to farmers, but most ended up dead.

“We put the small plants on the truck and drove them to the villages after we knew how many people wanted to grow coffee,” recalled Saffron coffee promoter Lat Inphommaly, who educates farmers on growing techniques.

“When we gave the plants to the villagers, they just put the plants wherever they wanted them to grow. They did not put them in the right place though, so the plants died,” he said.

Plants require a balance of shade and sunlight at different stages of growth, Inphommaly explains, something he and four other promoters now spend their days discussing with farmers in order to enhance yields.

As the industry matures and the tourists continue to flock, coffee-growing techniques are no longer the major concern for many of Saffron’s long-time farmers.

“It is not so difficult to grow coffee, because an expert has trained me,” said grower Mouy. “I am happy to grow coffee, but now I only have a small piece of land to grow on, if I had more land I would be happier.”

http://www.voanews.com/a/laos-highland-coffee-farmers-ride-tourism-wave/3416126.html

Posted in ? | Leave a comment

VAFI nêu 5 ‘sai lầm’ của nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng – VnExpress Kinh Doanh


Lãnh đạo Hiệp hội Các nhà đầu tư tài chính Việt Nam (VAFI) vừa tiếp tục nêu ý kiến về những “sai lầm” trong công tác quản lý vốn và tài sản doanh nghiệp của nguyên Bộ trưởng Công Thương.Lãnh đạo Hiệp hội Các nhà đầu tư tài chính Việt Nam (VAFI) vừa tiếp tục nêu ý kiến về những “sai lầm” trong công tác quản lý vốn và tài sản doanh nghiệp của nguyên Bộ trưởng Công Thương.

VAFI chất vấn nguyên Bộ trưởng Công Thương việc điều động con trai làm lãnh đạo / Tổng bí thư chỉ đạo kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm với nguyên bộ trưởng Vũ Huy Hoàng

Những ý kiến nêu trên được Phó chủ tịch VAFI – Nguyễn Hoàng Hải đưa ra trong bài viết nêu quan điểm, đăng tải trên website chính thức của Hiệp hội. Đây là lần thứ 7 trong hơn một tháng, lãnh đạo tổ chức này có các văn bản, bài viết với nội dung phân tích, chất vấn về hoạt động của Bộ Công Thương và các doanh nghiệp thuộc Bộ trong thời gian điều hành của ông Vũ Huy Hoàng.
vafi-neu-5-sai-lam-cua-nguyen-bo-truong-vu-huy-hoang

Nguyên Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng. Ảnh: H.H

Trong văn bản lần này, lãnh đạo VAFI nêu ra 5 vấn đề được nhìn nhận là “sai lầm” của cựu Bộ trưởng, liên quan đến bổ nhiệm các chức danh chủ chốt tại doanh nghiệp, chậm bàn giao các doanh nghiệp thuộc bộ về SCIC, chậm cổ phần hóa, niêm yết cổ phiếu… cũng như tái khẳng định việc sai luật trong bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải (con trai ông Hoàng) về các doanh nghiệp… Nhiều vấn đề được VAFI so sánh với giai đoạn điều hành của lãnh đạo tiền nhiệm hoặc các bộ khác.
Cụ thể, lãnh đạo VAFI cho rằng “sai lầm” đầu tiên của ông Vũ Huy Hoàng là việc bổ nhiệm các chức danh chủ chốt tại một số tập đoàn, tổng công ty trực thuộc Bộ mà không đòi hỏi nhiều về kinh nghiệm và thành tích quản trị.
Điển hình là chức danh Chủ tịch Hội đồng quản trị tại Tổng công ty Bia – Rượu – Nước giải khát Sài Gòn (Sabeco), Tổng công ty Bia – Rượu – Nước giải khát Hà Nội (Habeco) và Tổng công ty Thuốc lá Việt Nam (Vinataba). Theo đó, thành tích quản trị của các lãnh đạo đương nhiệm được VAFI đánh giá là “rất nghèo nàn, chưa đáp ứng được yêu cầu phải là linh hồn của doanh nghiệp, phải được đào tạo qua thử thách và có nhiều thành tích cũng như kinh nghiệm”.
Tại Sabeco, VAFI cho rằng Chủ tịch đương nhiệm là ông Võ Thanh Hà không có kinh nghiệm quản trị doanh nghiệp nhưng vẫn được kiêm nhiệm luôn cả chức danh Tổng giám đốc. “Hành vi bổ nhiệm này là sai Luật Doanh nghiệp và Luật quản lý vốn Nhà nước. Tại sao Bộ Công Thương không bổ nhiệm Tổng giám đốc. Chẳng lẽ Sabeco không còn ai có thể đảm đương vị trí này?”, VAFI chất vấn.
Tại nhiều doanh nghiệp ngành dầu khí, điện, than… VAFI nhận định không có dấu hiệu nào cho thấy sự sốt sắng với định hướng cổ phần hóa. Bộ máy quản lý cồng kềnh, chưa hoạt động theo mô hình tập đoàn mà thực chất chỉ là những đơn vị quản lý hành chính ở cấp trung gian.
Ngoài ra, người đại diện VAFI còn cho rằng các tập đoàn, tổng công ty của Bộ Công Thương như thép, hóa chất, than khoáng sản… ở vị thế tài chính rất yếu so với trước đó 10 năm. “Mang tiếng là công ty mẹ nhưng mẹ không có khả năng cứu được con mà phải trông chờ Nhà nước hỗ trợ hay bơm vốn. Điều này đang diễn ra tại Đạm Ninh Bình, Đạm Hà Bắc, Công ty Gang thép Thái Nguyên”, bài viết nêu.
Thứ hai, VAFI cho rằng Bộ Công Thương đã chậm bàn giao một số doanh nghiệp đã cổ phần hóa về cho Tổng công ty Quản lý và Đầu tư vốn Nhà nước (SCIC), điển hình là Sabeco, Habeco… VAFI nhận định SCIC vẫn còn nhiều yếu kém song năng lực quản lý vốn còn hơn nhiều các bộ ngành, địa phương.
Thứ ba, nhiều doanh nghiệp đã cổ phần hóa trực thuộc Bộ Công Thương được nhận định là trốn tránh niêm yết, người đại diện không thực hiện Chỉ thị của Thủ tướng.
VAFI chỉ ra rằng trong giai đoạn trước, thị trường chứng khoán liên tục đón nhận nhiều hàng hóa chất lượng thông qua việc bán bớt cổ phần Nhà nước và IPO như Vinamilk, Nhựa Bình Minh, Nhựa Tiền Phong, Đạm Phú Mỹ… nhưng những năm qua, nhiều doanh nghiệp đã cổ phần hóa như Sabeco, Habeco, Vinatex, Petrolimex… lại chưa chịu lên sàn.
“Cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng là thành viên Chính phủ, chắc phải nhiều lần nghe Thủ tướng nói về việc thúc đẩy niêm yết nhưng tại sao không chấp hành lệnh của cấp trên. Bộ trưởng mà không quan tâm đến việc thúc đẩy sự minh bạch thì cấp dưới cũng không thực hiện, hoặc như Sabeco có nói rằng, họ không có thẩm quyền quyết định”, VAFI chất vấn.
Cùng với niêm yết, lãnh đạo VAFI cho rằng phong trào cổ phần hóa cũng đi xuống và trì trệ. Bộ quản lý nhiều doanh nghiệp Nhà nước song lợi nhuận tại các đơn vị này lại thua xa so với các doanh nghiệp thuộc Bộ Giao thông vận tải…
Cuối cùng, bài viết cũng nhắc lại và phân tích việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải làm thành viên Hội đồng quản trị Sabeco là “mang đậm tính vụ lợi và bị nghiêm cấm theo Luật Phòng chống tham nhũng”. Theo VAFI, trong thời gian ngắn công tác ở Cục Xúc tiến thương mại, với vai trò là Phó giám đốc Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu, ông Vũ Quang Hải đã được làm kiểm soát viên của Vinataba. Việc bổ nhiệm này là sai luật.
Cụ thể, theo Luật Công chức Nhà nước, để làm thành viên Ban kiểm soát, người được bổ nhiệm phải là công chức. Tuy nhiên, theo thông tin ông Vũ Quang Hải trả lời báo chí được VAFI dẫn lại, vị này về Cục Xúc tiến thương mại không theo cơ chế tuyển dụng ngạch công chức.
“Thành viên Ban kiểm soát không phải là vợ hoặc chồng, cha, cha nuôi, mẹ, mẹ nuôi, con, con nuôi, anh,chị, em ruột của thành viên Hội đồng quản trị, Giám đốc hoặc Tổng giám đốc và người quản lý khác. Ông Vũ Huy Hoàng là Bộ trưởng, là người đại diện quản lý vốn cao nhất có quyền bổ nhiệm các thành viên Hội đồng quản trị thì rõ ràng việc bổ nhiệm Vũ Quang Hải là không đúng luật”, VAFI phân tích và khẳng định Luật Phòng chống tham nhũng năm 2005 cũng quy định “nghiêm cấm hành vi lạm quyền trong khi thi hành nhiệm vụ vì vụ lợi”.
Ngày 18/7, Văn phòng Trung ương Đảng có công văn gửi các ban, bộ, cơ quan liên quan, truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về các công việc cần làm sau khi có Thông báo kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương về ông Trịnh Xuân Thanh. Tổng bí thư giao Ủy ban kiểm tra Trung ương tiến hành các công việc thuộc thẩm quyền, trong đó có kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm với nguyên Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng một cách “khách quan, không chịu bất kỳ một sức ép nào”.
Trước đó, từ giữa tháng 6/2016, lãnh đạo Hiệp hội Các nhà đầu tư tài chính Việt Nam mà trực tiếp là Phó chủ tịch Nguyễn Hoàng Hải đã có nhiều văn bản, bài viết gửi các cơ quan chức năng, các cá nhân liên quan cũng như đăng tải trên website liên quan đến việc quản lý vốn, cán bộ Nhà nước tại Sabeco cũng như hoạt động điều hành của Bộ Công Thương và cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng. Đến ngày 28/6, Văn phòng Chính phủ cũng đã có công văn trả lời VAFI về một số nội dung liên quan.
VAFI là một tổ chức phi lợi nhuận được thành lập năm 2003 theo quyết định của Bộ Nội Vụ. Tổ chức này có chức năng và thường đưa ra các đề xuất cải thiện môi trường đầu tư; bảo vệ quyền lợi của các nhà đầu tư; góp ý, kiến nghị với cơ quan quản lý Nhà nước về phát triển thị trường tài chính, các định chế tài chính tại Việt Nam…
VAFI chất vấn nguyên Bộ trưởng Công Thương việc điều động con trai làm lãnh đạo / Tổng bí thư chỉ đạo kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm với nguyên bộ trưởng Vũ Huy Hoàng
Những ý kiến nêu trên được Phó chủ tịch VAFI – Nguyễn Hoàng Hải đưa ra trong bài viết nêu quan điểm, đăng tải trên website chính thức của Hiệp hội. Đây là lần thứ 7 trong hơn một tháng, lãnh đạo tổ chức này có các văn bản, bài viết với nội dung phân tích, chất vấn về hoạt động của Bộ Công Thương và các doanh nghiệp thuộc Bộ trong thời gian điều hành của ông Vũ Huy Hoàng.


Nguyên Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng. Ảnh: H.H

.
Trong văn bản lần này, lãnh đạo VAFI nêu ra 5 vấn đề được nhìn nhận là “sai lầm” của cựu Bộ trưởng, liên quan đến bổ nhiệm các chức danh chủ chốt tại doanh nghiệp, chậm bàn giao các doanh nghiệp thuộc bộ về SCIC, chậm cổ phần hóa, niêm yết cổ phiếu… cũng như tái khẳng định việc sai luật trong bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải (con trai ông Hoàng) về các doanh nghiệp… Nhiều vấn đề được VAFI so sánh với giai đoạn điều hành của lãnh đạo tiền nhiệm hoặc các bộ khác.

Cụ thể, lãnh đạo VAFI cho rằng “sai lầm” đầu tiên của ông Vũ Huy Hoàng là việc bổ nhiệm các chức danh chủ chốt tại một số tập đoàn, tổng công ty trực thuộc Bộ mà không đòi hỏi nhiều về kinh nghiệm và thành tích quản trị.

Điển hình là chức danh Chủ tịch Hội đồng quản trị tại Tổng công ty Bia – Rượu – Nước giải khát Sài Gòn (Sabeco), Tổng công ty Bia – Rượu – Nước giải khát Hà Nội (Habeco) và Tổng công ty Thuốc lá Việt Nam (Vinataba). Theo đó, thành tích quản trị của các lãnh đạo đương nhiệm được VAFI đánh giá là “rất nghèo nàn, chưa đáp ứng được yêu cầu phải là linh hồn của doanh nghiệp, phải được đào tạo qua thử thách và có nhiều thành tích cũng như kinh nghiệm”.

Tại Sabeco, VAFI cho rằng Chủ tịch đương nhiệm là ông Võ Thanh Hà không có kinh nghiệm quản trị doanh nghiệp nhưng vẫn được kiêm nhiệm luôn cả chức danh Tổng giám đốc. “Hành vi bổ nhiệm này là sai Luật Doanh nghiệp và Luật quản lý vốn Nhà nước. Tại sao Bộ Công Thương không bổ nhiệm Tổng giám đốc. Chẳng lẽ Sabeco không còn ai có thể đảm đương vị trí này?”, VAFI chất vấn.

Tại nhiều doanh nghiệp ngành dầu khí, điện, than… VAFI nhận định không có dấu hiệu nào cho thấy sự sốt sắng với định hướng cổ phần hóa. Bộ máy quản lý cồng kềnh, chưa hoạt động theo mô hình tập đoàn mà thực chất chỉ là những đơn vị quản lý hành chính ở cấp trung gian.

Ngoài ra, người đại diện VAFI còn cho rằng các tập đoàn, tổng công ty của Bộ Công Thương như thép, hóa chất, than khoáng sản… ở vị thế tài chính rất yếu so với trước đó 10 năm. “Mang tiếng là công ty mẹ nhưng mẹ không có khả năng cứu được con mà phải trông chờ Nhà nước hỗ trợ hay bơm vốn. Điều này đang diễn ra tại Đạm Ninh Bình, Đạm Hà Bắc, Công ty Gang thép Thái Nguyên”, bài viết nêu.

Thứ hai, VAFI cho rằng Bộ Công Thương đã chậm bàn giao một số doanh nghiệp đã cổ phần hóa về cho Tổng công ty Quản lý và Đầu tư vốn Nhà nước (SCIC), điển hình là Sabeco, Habeco… VAFI nhận định SCIC vẫn còn nhiều yếu kém song năng lực quản lý vốn còn hơn nhiều các bộ ngành, địa phương.

Thứ ba, nhiều doanh nghiệp đã cổ phần hóa trực thuộc Bộ Công Thương được nhận định là trốn tránh niêm yết, người đại diện không thực hiện Chỉ thị của Thủ tướng.

VAFI chỉ ra rằng trong giai đoạn trước, thị trường chứng khoán liên tục đón nhận nhiều hàng hóa chất lượng thông qua việc bán bớt cổ phần Nhà nước và IPO như Vinamilk, Nhựa Bình Minh, Nhựa Tiền Phong, Đạm Phú Mỹ… nhưng những năm qua, nhiều doanh nghiệp đã cổ phần hóa như Sabeco, Habeco, Vinatex, Petrolimex… lại chưa chịu lên sàn.

“Cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng là thành viên Chính phủ, chắc phải nhiều lần nghe Thủ tướng nói về việc thúc đẩy niêm yết nhưng tại sao không chấp hành lệnh của cấp trên. Bộ trưởng mà không quan tâm đến việc thúc đẩy sự minh bạch thì cấp dưới cũng không thực hiện, hoặc như Sabeco có nói rằng, họ không có thẩm quyền quyết định”, VAFI chất vấn.

Cùng với niêm yết, lãnh đạo VAFI cho rằng phong trào cổ phần hóa cũng đi xuống và trì trệ. Bộ quản lý nhiều doanh nghiệp Nhà nước song lợi nhuận tại các đơn vị này lại thua xa so với các doanh nghiệp thuộc Bộ Giao thông vận tải…

Cuối cùng, bài viết cũng nhắc lại và phân tích việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải làm thành viên Hội đồng quản trị Sabeco là “mang đậm tính vụ lợi và bị nghiêm cấm theo Luật Phòng chống tham nhũng”. Theo VAFI, trong thời gian ngắn công tác ở Cục Xúc tiến thương mại, với vai trò là Phó giám đốc Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu, ông Vũ Quang Hải đã được làm kiểm soát viên của Vinataba. Việc bổ nhiệm này là sai luật.

Cụ thể, theo Luật Công chức Nhà nước, để làm thành viên Ban kiểm soát, người được bổ nhiệm phải là công chức. Tuy nhiên, theo thông tin ông Vũ Quang Hải trả lời báo chí được VAFI dẫn lại, vị này về Cục Xúc tiến thương mại không theo cơ chế tuyển dụng ngạch công chức.

“Thành viên Ban kiểm soát không phải là vợ hoặc chồng, cha, cha nuôi, mẹ, mẹ nuôi, con, con nuôi, anh,chị, em ruột của thành viên Hội đồng quản trị, Giám đốc hoặc Tổng giám đốc và người quản lý khác. Ông Vũ Huy Hoàng là Bộ trưởng, là người đại diện quản lý vốn cao nhất có quyền bổ nhiệm các thành viên Hội đồng quản trị thì rõ ràng việc bổ nhiệm Vũ Quang Hải là không đúng luật”, VAFI phân tích và khẳng định Luật Phòng chống tham nhũng năm 2005 cũng quy định “nghiêm cấm hành vi lạm quyền trong khi thi hành nhiệm vụ vì vụ lợi”.

Ngày 18/7, Văn phòng Trung ương Đảng có công văn gửi các ban, bộ, cơ quan liên quan, truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về các công việc cần làm sau khi có Thông báo kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương về ông Trịnh Xuân Thanh. Tổng bí thư giao Ủy ban kiểm tra Trung ương tiến hành các công việc thuộc thẩm quyền, trong đó có kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm với nguyên Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng một cách “khách quan, không chịu bất kỳ một sức ép nào”.

Trước đó, từ giữa tháng 6/2016, lãnh đạo Hiệp hội Các nhà đầu tư tài chính Việt Nam mà trực tiếp là Phó chủ tịch Nguyễn Hoàng Hải đã có nhiều văn bản, bài viết gửi các cơ quan chức năng, các cá nhân liên quan cũng như đăng tải trên website liên quan đến việc quản lý vốn, cán bộ Nhà nước tại Sabeco cũng như hoạt động điều hành của Bộ Công Thương và cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng. Đến ngày 28/6, Văn phòng Chính phủ cũng đã có công văn trả lời VAFI về một số nội dung liên quan.

VAFI là một tổ chức phi lợi nhuận được thành lập năm 2003 theo quyết định của Bộ Nội Vụ. Tổ chức này có chức năng và thường đưa ra các đề xuất cải thiện môi trường đầu tư; bảo vệ quyền lợi của các nhà đầu tư; góp ý, kiến nghị với cơ quan quản lý Nhà nước về phát triển thị trường tài chính, các định chế tài chính tại Việt Nam…

http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nghiep/vafi-neu-5-sai-lam-cua-nguyen-bo-truong-vu-huy-hoang-3439038.html?utm_source=detail&utm_medium=box_recommend&utm_campaign=boxtracking

Posted in ? | Leave a comment

VAFI: Bộ Công Thương bênh cái sai trong việc bổ nhiệm Vũ Quang Hải – VnExpress Kinh Doanh


Lãnh đạo Hiệp hội Các nhà đầu tư tài chính (VAFI) cho biết cảm thấy thất vọng sau phản hồi của Bộ Công Thương về việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải tại Sabeco và PVFI.
Bộ trưởng Công Thương: Có sai sót trong vụ ông Trịnh Xuân Thanh, Vũ Quang Hải / Bộ Công Thương: Không sai sót khi bổ nhiệm con trai ông Vũ Huy Hoàng tại Sabeco, PVFI
Chia sẻ với VnExpress sau phản hồi của Bộ Công Thương về việc “không có sai sót trong bổ nhiệm Vũ Quang Hải tại Sabeco, PVFI”, ông Nguyễn Hoàng Hải – Phó chủ tịch Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính (VAFI) cho biết khá thất vọng với câu trả lời này.

“Chúng tôi đã chờ đợi khá lâu câu trả lời từ phía Bộ Công Thương bởi muốn xem có gì đổi mới hay không. Bổ nhiệm Vũ Quang Hải vào các vị trí tại Sabeco hay PVFI rõ ràng đã sai Luật Doanh nghiệp, vi phạm Luật Phòng chống tham nhũng nhưng Bộ vẫn cho là việc làm đúng thì quả thực vô lý”, vị này nhận xét.
Bộ Công Thương khẳng định, không có sai sót trong quá trình bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải tại Sabeco và PVFI.
Trong những văn bản gửi Bộ Công Thương và Thủ tướng trước đó, VAFI đã nêu ra 4 căn cứ về sai phạm trong quá trình bổ nhiệm con trai cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng.

“Chỉ cần một căn cứ đúng thôi đã đủ kết luận rồi, chứ chưa nói có tới 4 căn cứ pháp luật rõ ràng như vậy. Bênh cái sai tức là càng dung túng cho cái sai. Tôi tiếc rằng cá nhân làm sai, lạm dụng chức vụ quản lý sẽ làm mất uy tín của cơ quan quản lý Nhà nước”, ông Nguyễn Hoàng Hải tiếp lời.

Phó chủ tịch VAFI cũng cho biết, ngày mai (17/8), Hiệp hội sẽ có văn bản gửi tới Thanh tra Chính phủ, Bộ Kế hoạch & Đầu tư và những cơ quan trực tiếp soạn thảo Luật Doanh nghiệp, Luật Phòng chống tham nhũng, phân tích kỹ những điểm sai trong quá trình bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải tại Sabeco, PVFI để có sự phán xét khách quan, chính xác và công bằng hơn.

Trước đó, Bộ Công Thương đã có văn bản trả lời VAFI xoay quanh những phản ánh của Hiệp hội này về việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải làm Tổng giám đốc Công ty CP Đầu tư Tài chính công đoàn Dầu khí Việt Nam (PVFI), Phó tổng giám đốc Tổng công ty CP Bia – Rượu – Nước giải khát Sài Gòn (Sabeco)…

Dựa vào báo cáo của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam), Bộ Công Thương khẳng định, việc cử và giới thiệu ông Vũ Quang Hải làm người đại diện phần vốn, Ủy viên Hội đồng quản trị và Tổng giám đốc PVFI là đúng quy định tại Quy chế quản lý người đại diện PVFC.

Dẫn quy định tại Luật Doanh nghiệp 2005, lãnh đạo Bộ Công Thương cũng cho rằng, thẩm quyền bầu ông Vũ Quang Hải làm thành viên Hội đồng quản trị và Phó tổng giám đốc Sabeco thuộc về Hội đồng quản trị của công ty này. Mọi trình tự thủ tục bổ nhiệm cán bộ đều được Sabeco tiến hành ngay sau đó theo đúng quy trình.

Hiện nay, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đang tiến hành làm việc với Bộ Công Thương liên quan tới những sai sót trong quá trình bổ nhiệm cán bộ tại cơ quan này, đặc biệt là việc bổ nhiệm nhân sự trong giai đoạn nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng còn đương chức. Quá trình kiểm tra, làm việc sẽ diễn ra trong 60 ngày.

Phó chủ tịch VAFI kỳ vọng, kết quả của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương tới đây sẽ “đi tới cùng” và chỉ ra “đúng sai phạm, đúng tội để tạo niềm tin trong dư luận, xã hội”.

Trong văn bản gửi tới Bộ Kế hoạch & Đầu tư, Thanh tra Chính phủ ngày 17/8, VAFI một lần nữa khẳng định quy trình bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải có nhiều sai phạm, bị nghiêm cấm theo Luật Phòng chống tham nhũng 2005.

Hiệp hội này dẫn chiếu điểm 1b Điều 122 Luật Doanh nghiệp 2005: “Thành viên Ban kiểm sát không phải là vợ hoặc chồng, cha, cha nuôi, mẹ, mẹ nuôi, con nuôi, anh chị em ruột của thành viên Hội đồng quản trị, Giám đốc hoặc Tổng giám đốc và người quản lý khác” và lập luận: Ông Vũ Huy Hoàng là Bộ trưởng, người đại diện quản lý vốn cao nhất có quyền bổ nhiệm các thành viên Hội đồng quản trị thì rõ ràng việc bổ nhiệm Vũ Quang Hải là không đúng luật.

Ngoài ra, điểm 2 Điều 110 quy định: “Đối với công ty con là công ty mà Nhà nước sở hữu số cổ phần trên 50% vốn điều lệ thì thành viên Hội đồng quản trị không được là người liên quan của người quản lý, người có thẩm quyền bổ nhiệm người quản lý công ty mẹ”.

Còn theo điểm 2 Điều 116 và Điểm 2 Điều 57 qui định về tiêu chuẩn và điều kiện làm Giám đốc hoặc Tổng giám đốc: “Đối với công ty con của công ty có phần vốn góp, cổ phần của nhà nước chiếm trên 50% vốn điều lệ thì ngoài các tiêu chuẩn và điều kiện quy định tại khoản 1 Điều này, Giám đốc hoặc Tổng giám đốc không được là vợ hoặc chồng, cha, cha nuôi, mẹ, mẹ nuôi, con, con nuôi, anh, chị em, ruột của người quản lý và người có thẩm quyền bổ nhiệm người quản lý công ty mẹ” .

Dẫn chiếu các quy định trên, VAFI cho rằng, người quản lý công ty mẹ ở đây là ông Vũ Huy Hoàng. Theo các văn bản về quản lý vốn Nhà nước và Quy chế tạm thời về người đại diện phần vốn nhà nước do Bộ Công Thương ban hành thì việc bổ nhiệm mọi chức danh chủ chốt của Sabeco như Tổng giám đốc, Phó tổng giám đốc, kế toán trưởng… Hội đồng quản trị Sabeco phải trình để người quản lý công ty mẹ phê chuẩn. Điều này cũng thề hiện rõ khi ông Phan Đăng Tuất, nguyên Chủ tịch Sabeco trả lời báo giới .

“Luật Doanh nghiệp 2005 đã quy định rõ nghiêm cấp hành vi bố bổ nhiệm cho con làm người quản lý doanh nghiệp. Do đó, việc bổ nhiệm Vũ Quang Hải tại Sabeco hoàn toàn sai quy định pháp luật”, lãnh đạo Hiệp hội nhấn mạnh.

Chỉ hơn một năm ở Bộ Công Thương, Vũ Quang Hải đã được đề bạt, bổ nhiệm vào 4 chức vụ: từ kiểm soát viên của một tập đoàn kinh tế lớn là Tổng công ty thuốc lá Việt Nam (Vinataba); Phó vụ trưởng; thành viên Hội đồng quản trị kiêm Phó tổng giám đốc Sabeco. “Đây là một kỷ lục về tốc độ thăng chức?”, VAFI đặt câu hỏi.

Cũng trong văn bản này, lãnh đạo VAFI nêu quan điểm, nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng đã vi phạm Luật Phòng chống tham nhũng, cụ thể là Điều 3 của Luật Phòng chống tham nhũng 2005: “Lạm quyền trong khi thi hành nhiệm vụ, công vụ vì vụ lợi”.
Nguyễn Hoài

http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nghiep/vafi-bo-cong-thuong-benh-cai-sai-trong-viec-bo-nhiem-vu-quang-hai-3453644.html?utm_source=detail&utm_medium=box_recommend&utm_campaign=boxtracking

Posted in ? | Leave a comment
THÔNG TIN HAI CHIỀU

SỰ THẬT – CÔNG LÝ – HÒA BÌNH

BlackRock Blog

View from Japan

South China Sea Research

Facts and Legal Aspects

WIT

Women in Theology

Framework

Capturing the world through photography, video and multimedia

Tokyobling's Blog

Tokyo in Photos

snow monkey photography

travel and street photography

The History of Love

The Trials & Tribulations of English Romance, 1660–1837

Psyche's Circuitry

Thoughts on growing up and growing old in the digital age

East Asia Forum

Economics, Politics and Public Policy in East Asia and the Pacific

Nghiên cứu quốc tế

Tư liệu học thuật chuyên ngành nghiên cứu quốc tế

From Swerve of Shore

A Blog by Photographer Aaron Joel Santos

Afro Pick

"The past is never dead. It's not even past."

The Science of Mom

The Heart and Science of Parenting

the importance of being serbian

the view is better from serbia

Life in Russia.

A memoir of my experiences living in St. Petersburg, Russia and traveling to other Russian cities and former USSR countries.

Chiến tranh Việt Nam

Cổng thông tin tư liệu về Chiến tranh Việt Nam